Smartors

The rich dont work for money

Thế giới có hơn 6 tỉ người, nhưng chẳng phải ai cũng làm CEO hoặc top managers, cũng do không phải ai cũng thích làm cái vị trí đấy, và cũng có những người thích mà không có đủ năng lực để làm. Âu cũng là những chuyện bình thường, miễn là mình làm tốt vị trí mình đang làm là hạnh phúc rồi. Nói đến phẩm chất của CEO thì tôi thấy có cả núi sách, về người này, người kia, rồi hàng trăm, hàng ngàn tips nói về làm thế nào để thành một manager tốt. Đọc cũng ….xúc động đấy, nhưng rồi lại quên ấy mà. 

 Tuy nhiên, có 2 bài báo tôi vừa đọc nói về cách xử sự của 2 ông CEO, một tây (rất nổi tiếng) và một ta (cũng nổi tiếng ở ta), mà tôi nghĩ là rất đáng xem xét. Cả hai đều rất nóng hổi, đều thể hiện hành động của mình trong bối cảnh suy thoái kinh tế. Ông thứ nhất là ông Josef Ackermann, CEO của Deutsche Bank. Ông này nói rằng “Tôi đã thông báo với Ban giám đốc của tập đoàn rằng tôi từ chối tiền thưởng trong năm đặc biệt khó khăn này, để dành khoản đó hỗ trợ nhân viên, những người làm việc chăm chỉ và cần tiền hơn tôi”. Như vậy là người ta không nhận tiền, cỡ vài triệu đô, không quá nhiều, nhưng cũng không quá ít.  Và việc làm của ông này tất nhiên được nhân viên cấp dưới hoan nghênh, ít ra cũng có 3 ông phó cũng xin không nhận thưởng. Thế là ngân hàng này tiết kiệm được chục triệu đô, chia chác cho nhân viên cấp dưới. Mỗi người tính ra chắc cũng không được nhiều, nhưng mà chắc không ai không thấy thích, không ai không muốn chia sẻ với công ty và lãnh đạo về khó khăn của công ty. Thậm chí ngoài 3 đồng chí phó kia ra, có khi sẽ lại có nhiều đồng chí khác cũng xin không nhận thưởng. Như vậy ngân hàng sẽ không bị gặp quá nhiều khó khăn trong lúc suy thoái và sẽ lại phát triển trở lại.Khoan hãy nói về chuyện vì sao ông Josef dở hơi này không nhận tiền, như thế có tốt hay không, ta bàn chuyền trong nước, khi mà một đồng chí cũng thuộc loại nổi bần bật trả lời phỏng vấn. Vâng, đống chí giàu nhất sàn CK, Đặng Thành Tâm.Đúng là trông ông này cũng thuộc dạng có vẻ ngơ ngơ thôi, nhưng mà chính cái ngơ ngơ mới là cái tốt để tạo nên niềm tin, và làm ông này giàu có đến thế. Đứa nào trong khôn quá, y rằng phất lên một tí là bị bọn nó đá xuống ngay. Nhưng thôi, ông Tâm này nói gi? làm gì? Đại khái ông này nói rằng tôi không quan tâm đến cổ phiếu của tôi còn bao nhiêu giá trị, nhưng nhờ khủng hoảng, tôi sẽ có thời gian học được nhiều thứ hơn, chăm sóc bản thân và gia đình nhiều hơn. Hóa ra mấy ông này, đã giầu rồi, mà chẳng muốn nghỉ ngơi, cứ thế tu luyện bất chấp thời thế để tiếp tục giầu. Trong cách làm của 2 ông này, cả tây, cả ta, thì chuyện tiền bạc chỉ là thứ yếu. Thế thì mới có câu: :” The rich dont work for money”. Xã hội tây, vốn lạnh lùng như thế, mà người ta còn quan tâm đến nhau.  Xã hội VN nhiều cám rỗ như thế, mà  người ta vẫn cứ muốn rèn luyện kỹ năng (nơi mà nhiều loại kỹ năng chẳng bao giờ cần dùng đến để làm giàu).  Vậy thì có đúng The rich dont work for money không? Đúng mà cũng không đúng. Đúng là ở chỗ, người giàu người ta chẳng đặt tiền trước mắt là mối quan tâm hàng đầu. Sai là vì những thứ mà người giàu (nhiều) ra công làm là những thứ quan trọng nhất dẫn đến việc họ có thành công hay thất bại trong tương lai, và tức là họ kiếm được nhiều tiền hay ít tiền trong tương lai.Ông Josef chẳng phải vì quá nhiều tiền nên chê tiền, xin thưa, ông này làm vậy (hoặc buộc phải làm vậy) là để lấy lại niềm tin nơi nhân viên, thắt lưng buộc bụng lúc hàn vi để xử lý triệt để khi kiếm được. Âu đấy cũng là cái sự chuyên nghiệp của bọn tây. Khó khăn thì chịu nhịn một tí, rồi giàu có lên rồi, thì người ta cũng không thể không chia chác cho mình. Đến lúc Deutsche Bank phục hồi, thì người ta sẽ lại nhắc đến ông CEO này đầu tiên, và ai nỡ không thưởng hậu hĩnh một nhà lãnh đạo có đưc hi sinh đến như thế. Còn ông Tâm, có khi ông ấy phải cảm ơn khủng hoảng vì nhậu nhẹt suốt ngày, làm việc liên tục như ông ấy nói, thì sớm muộn gì cũng kiệt sức, nay ông ấy có cơ hội lấy lại balance. Mà lấy lại xong, thì cũng lại là chuyện sẽ làm tốt hơn trong tương lai. Dù ông này có học được cái gì hay không, có tiến bộ không, thì ông ấy cũng sẽ được cái tiếng là nhà lãnh đạo điềm tĩnh, ham học hỏi, có tầm nhìn xa. Thấy khung hoảng mà không quắn đít lên mà chạy, biết suy nghĩ lâu dài, chiến lược.  Tóm lại, qua chuyện 2 ông CEO,  ta cũng phần nào thấy được tại sao người ta giàu, và người giàu thì thường làm thế nào.  Nếu bạn đang nghèo, thì tôi khuyên bạn đừng bắt chước 2 ông này, chỉ khi nào bạn giàu thôi, hoặc chỉ khi bạn nghĩ rằng mình cũng đang giàu có đấy chứ (kể cả không phải thế). Chúc bạn thành công, và sẽ sớm có cơ hội Never work for money.

One thought on “The rich dont work for money

  1. LinhKin

    hờ, thế mình là người nghèo ui`, mình ko bon chen. CEO của Smart đâu nhờ? ra tay đi chứ nhể … hehehehe

Leave a Reply